Thứ năm 16 Tháng Hai 2012

Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden và phu nhân đón tiếp Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Washington ngày 14/02/2012.
REUTERS/Larry Downing
Chuyến viếng thăm xã giao của Phó chủ tịch Tập Cận Bình tại Mỹ
rất được công luận quan tâm và báo chí đưa tin rộng rãi. Nhưng sự quan
tâm này mang màu sắc tố cáo chính sách cai trị và bang giao lạc hậu của
Bắc Kinh. Giới lãnh đạo Trung Quốc bị lên án bất chấp những chuẩn mực
quốc tế trên mọi lãnh vực. Nếu siêu cường số một tỏ bất bình như vậy thì
một nước nhỏ gần Trung Quốc phải đối phó ra sao để không bị lấn lướt ?
Nhà báo Lưu Tường Quang phân tích trường hợp nước Úc.
Theo tường thuật của báo Mỹ New York Times, trong cuộc tiếp
kiến Phó chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Nhà Trắng, Phó Tổng
thống Mỹ Joe Biden đã kê ra một danh sách vi phạm từ phía Trung Quốc.
Ông Tập Cận Bình được mô tả mặt lạnh như tiền của một tay đánh phé bản
lĩnh, ngồi nghe không phản ứng trước những lời buộc tội nào là « vi phạm
nhân quyền, đánh cắp bằng sáng chế » nào là « phải tuân thủ luật chơi
chung ». Báo chí Mỹ còn gọi Trung Quốc là « đồng lõa » với những « chế
độ nguy hiểm » như Syria và Iran.
Trong khi đó, lãnh đạo tương lai Trung Quốc vẫn nhấn mạnh đến nhu cầu
xây dựng « mối tin tưởng lẫn nhau ». Làm cách nào để có thể tin cậy
vào chế độ chính trị « khép kín » và chính sách « nước đôi » của Trung
Quốc ? Chính sách « đường lưỡi bò » và những gì đã và đang xảy ra tại
Biển Đông khiến cho nhiều nước Đông Nam Á phải tiến lại gần Hoa Kỳ.
Một cường quốc bậc trung trong khu vực Nam Thái Bình Dương là Úc đã
công khai xem Bắc Kinh là mối đe dọa cốt lõi, nhưng Canberra vẫn giao
thương tốt với Trung Quốc và chuẩn bị tái bố trí quân lực xem Trung Quốc
là đối tượng.
Câu hỏi đặt ra là nước Úc đã có « bí kíp » nào để không bị Trung
Quốc lấn áp mà lại còn cư xử ngang tầm, không khoan nhượng đối với Bắc
Kinh. Không có Hoa Kỳ chắc chắn Úc bị chật vật hơn nhưng « chú cáo »
này rất chủ động trong việc « mượn oai hùm ».
Theo nhà phân tích Lưu Tường Quang từ Sydney, có thể nói là từ 60 năm
qua, các chính phủ dân chủ tại Úc đã tiến hành một chính sách quốc
phòng và hợp tác kinh tế xuyên suốt đối với Hoa Kỳ, với Trung Quốc, và
cả với Đông Nam Á, để tạo ra thế quân bình ngày nay.
Mặc khác, ngoài nhu cầu đối phó với sức mạnh Trung Quốc, các đối
sách của các quốc gia dân chủ trong khu vực còn có mục tiêu tối hậu :
đặt chế độ Bắc Kinh trước ván cờ quốc tế, theo luật chơi quốc tế, và với
những sức ép không thể cưỡng lại xuất phát từ phong trào xã hội công
dân trong nước đang lớn mạnh dần, với một giai cấp trung lưu có học
thức và ý thức quyền lợi.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét