Nhà văn Lỗ Tấn viết: “mặt đất làm gì có đường, chỉ bước chân đi mãi mà thành đường”.
Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người, có ai không nhớ những con đường làm
bằng bước chân ấy. Con đường đất dẫn đến trường có chỗ lồi, chỗ lõm, có
những dây gai lắm lúc mẹ phải dừng lại dắt tay mình bước qua. Và cái
đôi chân be bé xinh xinh kia chỉ biết nhảy chân sáo, cái bàn tay bụ bẫm
kia với ra hái nụ hoa dại, cái đôi mắt trong veo đó ngó theo những cánh
bướm chập chờn. Chỉ khi lớn lên một chút, chúng ta mới biết rằng cái con
đường đất đơn sơ đó trước kia là những cánh rừng.
Để
rồi khi ta bị ức hiếp, ta bị sỉ nhục, ta biết đau thương, … ta mới chợt
nhận ra rằng có những con đường mang trên mình cả một lịch sử máu xương
của dân tộc. Khi viết hai bài hát “Anh Là Ai ?” và “Việt Nam Tôi Đâu !” là lúc người nhạc sĩ trẻ Việt Khang vừa đặt bước chân của anh trên con đường gian nan này:
Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối
Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau con cháu tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới này không còn Việt Nam
“Anh Là Ai ?”
Anh
tên thật là Võ Minh Trí, Khang là tên đứa con trai nhỏ bốn tuổi của
anh. Anh ghép tên con vào tên đất nước và dùng nghệ danh này khi sáng
tác hai bài hát trên. Việt Khang sinh ra trong một gia đình nghèo, học
phổ thông Trung Học ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Anh yêu thích
âm nhạc, sinh sống bằng nghề hoà nhạc và chơi trống trong các ban nhạc ở
thành phố nhỏ nơi anh lớn lên. Ban đầu, người ta biết đến anh qua tên
thật của anh là nhạc sĩ Minh Trí với hai bài nhạc khá thành công là “Bạn Thân” và “Bà má miền Tây”.
Việt Khang yêu mẹ, chúng ta có thể đoán vậy vì anh lớn lên trong gia
đình lao động, cha mẹ anh làm ăn lam lũ để nuôi con. Người ta đọc được
tình yêu anh dành cho mẹ qua ca khúc “Bà má miền Tây’. Anh có một đời sống yên lành bên vợ con, làm chủ một cơ sở làm ăn nhỏ, với một số nhạc cụ để hòa nhạc và thu âm kiếm sống.
Chuyện
Việt Khang bị bắt vì hai bài nhạc anh sáng tác làm người ta chợt nhận
ra số phận nghiệt ngã của dân tộc mình. Kẻ cầm quyền đang muốn huỷ diệt ý
thức, nhân phẩm con người bằng sự sợ hãi. Trong một chừng mực nào đó họ
đã thành công! Để được sống yên lành, nói như Bùi Chát: con người phải
tự đánh mất đi ký ức, mất đi tiếng nói bản thân, mất đi những cái thuộc
về giá trị để chỉ còn sở hữu duy nhất một điều: Nỗi Sợ. Bùi Chát tự mô
tả chính mình trong cái thế giới mà anh và Việt Khang đang sống:
Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật
Mơ hành vi của những con người.
Mơ hành vi của những con người.
(Rồi, tôi)
Nếu
lịch sử được đặt tên, thì sự thờ ơ của con người đang viết lên những
trang ô nhục của lịch sử. Chúng ta ở đâu khi bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc
không còn nằm phía trong những cột mốc của quê hương? Chúng ta ở đâu khi
Điếu Cày, Phạm Thanh Nghiên bị bức hại? Hình ảnh một Nguyễn Cao rút
ruột trước mặt quân thù là chuyện của một ngày rất xưa. Ngày nay phải
biết sợ để được sống còn, Nguyễn Tuân bảo vậy!?
Nhưng
Việt Khang không muốn thế, anh muốn đứa trẻ tên Khang bốn tuổi, anh
muốn các thế hệ con cháu của anh phải được đứng thẳng làm người. Anh gia
nhập Tuổi Trẻ Yêu Nước, một tập hợp gồm những sinh viên, thanh niên,
những nghệ sĩ trẻ. Họ xuống đường khi người biểu tình bị vây bắt, bị đạp
vào mặt, bị bắt bỏ vào trại giáo dục. Có lẽ đây là giờ khắc Việt Khang
nhận rõ những con người đang có mặt trên đoạn đường anh vừa bước vào.
Mười bảy thanh niên công giáo, từng người một, bị bắt đi mất tích vào
những ngày cuối năm, họ đều trẻ như anh, nhiệt thành yêu nước, nhiệt
thành trong các công tác xã hội. Những câu hỏi ray rức của Việt Khang
vang lên ở thời điểm này làm nhức nhối trái tim rất nhiều người:
Xin hỏi anh là ai – Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai?
Xin hỏi anh là ai – Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay!
Xin hỏi anh là ai – Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này, dân tộc này, đã quá nhiều đắng cay
(Anh Là Ai)
Trước
khi bị bắt, Việt Khang đang sống cùng vợ là chị Cao thị Lan và con trai
tại thành phố Mỹ Tho. Trước giáng sinh hai ngày, ngày 23/12/2011 bốn
mươi công an đã được điều động tới nhà để bắt công dân Việt Khang. Căn
nhà nhỏ của anh bây giờ bỏ trống. Người vợ nhớ thương chồng đã không dám
quay về cái tổ ấm của chị, bởi đâu đâu chị cũng nhìn thấy hình ảnh của
chồng. Về lại nhà, đứa con trai nhỏ cứ hỏi mãi về anh nên chị đành đem
cháu về bên ngoại cho hai mẹ con đỡ hiu quạnh.
Tội
danh “tuyên truyền chống phá nhà nước” lại được ghép cho Việt Khang;
như đã từng được ghép cho những thanh niên đi làm công tác bảo vệ sự
sống, đi cứu trợ đồng bào nghèo khổ. Những con người tha thiết với tha
nhân đã bị bắt và đang tiếp tục bị bắt. Cái ác đang lộng hành, nó sẵn
sàng đổ ập tai họa xuống đầu bất cứ một công dân bình thường nào, dù họ
là những người sống lương thiện và muốn sống tốt lành. Edmond Burke, một
chính khách người Anh bảo rằng: “Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả”.
Việt
Khang muốn chấm dứt cái Ác; khi lương tâm con người lên tiếng, họ sẽ
nhận được sự hồi đáp. Từ nửa vòng trái đất, bắt đầu bằng câu nói chân
thành của nhạc sĩ Trúc Hồ – những người tốt đang hành động. Họ đang có
mặt khắp nơi cho Việt Khang, cho những ước mơ của anh. Nhạc sĩ Trúc Hồ
bảo: “anh sẽ dùng tất cả những gì anh có được, ngay cả sinh mạng mình để tranh đấu cho sự tự do của Việt Khang”.
Nhạc sĩ Trúc Hồ khởi xướng một chiến dịch lấy chữ ký gửi thẳng trực
tiếp vào trang mạng của Toà Bạch Ốc. Chiến dịch nhằm vận động tổng thống
Hoa Kỳ tạo áp lực để Việt Nam trả tự do cho tất cả các tù nhân lương
tâm đang bị bắt giữ. Trong vòng ba mươi ngày, nếu con số chữ ký đạt được
là hai mươi lăm ngàn, tổng thống Obama sẽ phải đích thân cứu xét và hồi
đáp thỉnh nguyện thư. Một điều lạ lùng đã xảy ra: chiến dịch chỉ mới
bắt đầu vào lúc 0 giờ ngày 8/2/2012, nhưng chỉ bốn ngày sau đó, đúng
vào lúc 5 giờ chiều ngày 11/2/2012 con số cần thiết đã đạt được. Có
người gọi đây là thước đo lòng ái quốc của người Việt tị nạn. Riêng tôi,
tôi nhìn thấy bước chân nhập dòng của Việt Khang đã nối tiếp làm thành
con đường.
Con
đường đất ngày xưa khi bạn và tôi đặt đôi chân nhỏ bé của mình đã từng
là một cánh rừng. Không ai trong chúng ta đã không từng được bước những
bước chân vững chãi tự hào khi vừa chớm có trí khôn. Những gian nan mà
Việt Khang và biết bao người khác đang gánh chịu ngày hôm nay nhắc nhở
tôi những chặng đường thăng trầm của lịch sử. Và lạ lùng thay, tôi lại
nhìn thấy niềm hạnh phúc của riêng anh, niềm hạnh phúc có thể làm rơi
nước mắt của bất cứ người Việt Nam nào khi đặt bước chân của mình trên
con đường ấy. Việt Khang đã tìm được niềm tự hào mà dân tộc tôi đánh mất
từ rất lâu, bước chân của anh đã ném lại đàng sau mọi tủi nhục.
Bạn
đã nghe Việt Khang hát chưa? Tiếng hát của anh là tiếng lòng của biết
bao người trong bóng tối của nhà giam đêm nay, và tiếng hát ấy đang nối
những tấm lòng khắp nơi. Cám ơn Việt Khang, cám ơn nhạc sĩ Trúc Hồ, cám
ơn những con người đang góp mặt.
Dân tôi đang cùng Việt Khang đặt bước chân mình trên con đường dẫn tới những ngày vinh quang cho quê mẹ./.
Nguyệt Quỳnh.
—0O0—
Related posts:- Thư Ngỏ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thành về nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông
- Tâm tình cùng nhạc sĩ Việt Khang
- SBTN – Phân tích thời sự về Nhạc Sĩ Việt Khang với Đỗ Dũng & Vũ Ánh
- Phần II – SBTN – Kim Nhung Show với Nhạc Sĩ Trúc Hồ “Vận Động Cho Nhạc Sĩ Việt Khang “
- Việt Khang! Việt Khang!
Gửi Email Bài Này Đến Bạn Bè Bạn Muốn Chia Sẽ
Filed in: Văn Hóa Xã Hội, Việt Khang-Anh Bình



Viet Khang da tao duoc con duong.
Con duong Viet Khang! Con duong Viet Nam.
Ngon duoc Viet Khang. Ngon duoc soi duong.