Arnold J. Toynbee
Trong bộ sách đồ sộ – gồm trên 10 cuốn dài đến 10,000 trang chủ yếu
viết chi tiết về những nền văn minh xưa nay trên thế giới dưới nhan đề
là “The Study of History” (Nghiên cứu Lịch sử) được xuất bản vào giữa
thế kỷ XX – tác giả người nước Anh tên là Arnold J. Toynbee có đưa ra
một nhận định rất đáng chú ý về quá trình thịnh suy của các nền văn
minh. Nhận định này đại khái có thể tóm lược như sau: Sự suy tàn của một
nền văn minh – cũng như của một quốc gia – thì tùy thuộc vào cái lối xã
hội đó đối phó với sự thách đố (the challenge) mà nền văn minh đó gặp
phải. Nếu họ vượt qua được, thì nền văn minh có cơ được duy trì và tiếp
tục phát triển. Ngược lại, nếu họ không vượt qua nổi cái sự thử thách
quá ư khó khăn như thế đó – hoặc nếu xã hội này lại không gặp phải sự
thử thách khó khăn nào, nên đâm ra lười biếng trì trệ, mặc tình ăn chơi
buông thả - thì nền văn minh đó sẽ lần hồi rơi vào cảnh thóai hóa suy
tàn.
Tác giả Toynbee còn ghi thêm chi tiết này: Động lực chính yếu để làm cho một quốc gia phát triển, đó là nhờ vào cái “Thiểu số Năng động Sáng tạo”
(Creative Minority) tích cực ra tay hành động với hiệu quả là thúc đảy
cho tòan thể dân tộc tiến lên. Nhưng cũng lại có nguy cơ là cái thiểu số
này, một khi nắm giữ được quyền hành rồi – thì lại dễ biến thành một
thứ “Thiểu số Áp đảo Thống trị” (Dominating Minority) nắm giữ
độc quyền chuyên chế – khiến cho xã hội bị xơ cứng ngưng trệ và dần dần
rơi vào cảnh tranh chấp hỗn lọan điêu linh tàn tạ.
Trong bài này, tôi xin trình bày một suy nghĩ cá nhân – được phát
xuất từ nhận định của sử gia Toynbee nói trên đối chiếu với tình hình
thực tiễn hiện nay ở Âu châu và đặc biệt ở quê hương Việt nam chúng ta.
1 – Liên hệ đến tình hình thực tế ở Âu châu trong hơn một thế kỷ vừa
qua, ta thấy sau khi thế chiến thứ hai kết thúc vào năm 1945, thì giới
lãnh đạo của hai nước Pháp và Đức đã hết sức cố gắng để tìm ra được một
giải pháp tối hảo là thực hiện được một sự hòa giải và hợp tác giữa hai
dân tộc vốn là cựu thù địch chém giết tàn bạo lẫn nhau qua 3 cuộc chiến
tranh đẫm máu trong vòng có 70 năm từ 1870 đến 1940. Kết quả là sự hòa
giải và hợp tác này đã tạo điều kiện thuân lợi cho việc kiến tạo được
một thực thể chính trị kinh tế và văn hóa xã hội rất thành công, ổn định
và thịnh vượng – đó chính là tổ chức Liên Hiệp Âu châu (European Union =
EU) mà hiện gồm có 27 quốc gia thành viên – với khối dân số tổng cộng
lên đến trên 500 triệu người và tổng số lợi tức GDP vào khỏang 20,000
triệu Mỹ kim (20 trillion) như ta thấy ngày nay. Nhờ đó mà Âu châu đã
tránh được sự xâu xé thù nghịch từng kéo dài liên tục từ bao nhiêu thế
kỷ trước, đặc biệt là giữa hai dân tộc láng giềng Đức và Pháp.
2 – Riêng đối với dân tộc Việt nam chúng ta, thì kể từ ngày đảng cộng
sản nắm giữ được quyền hành tuyệt đối trong tay họ cách nay đã gần 70
năm – thì đã xảy ra bao nhiêu sự khủng bố thù hằn tàn bạo khiến gây ra
cái chết đớn đau cho hàng mấy triệu con người xuyên qua cuộc nội chiến
dòng dã suốt 30 năm (1945 – 1975). Rồi tiếp theo là chế độ độc tài
chuyên chế đảng trị được áp đặt lên tòan thể quốc gia kể từ năm 1975 cho
đến ngày nay – khiến gây ra bao nhiêu bất công oan khiên áp bức đối với
hàng triệu gia đình bị lấy mất nhà cửa, ruộng vườn, mọi công dân bị
ngăn cấm không được tự do kinh doanh làm ăn lương thiện, không được tự
do lập hội, phát biểu, không được tổ chức thành nghiệp đòan lao động,
không được tự do hành đạo giữ đạo…
Điều tệ hại nhất là đạo đức luân lý của xã hội bị suy đồi xuống cấp,
nạn lừa lọc dối trá đã trở thành phổ biến trong nhiều tầng lớp dân chúng
– nhất là có nhiều cán bộ đảng viên đâm ra tha hóa biến chất thành
những tham quan nhũng lại chuyên môn sách nhiễu bóc lột dân đen một cách
tàn tệ như chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà. Và cái nguy cơ Việt
nam bị Trung quốc xâm lấn mỗi ngày càng thêm trầm trọng do sự tiếp tay
của nhóm người đang tâm làm tay sai cho ngọai bang – họ rõ ràng đang
hành động như là thứ giặc nội xâm mà đồng lõa cấu kết với kẻ thù ngọai
xâm vậy.
Hiển nhiên là cái tập đòan thống trị là đảng cộng sản này mỗi ngày
càng thêm ngoan cố lộng hành sa đọa – với những thủ thuật dùng bạo lực
để trấn áp bất cứ cá nhân hay tổ chức nào mà có hành động hay ý chí muốn
đóng góp vào công cuộc xây dựng nếp sống tự do dân chủ, bảo vệ sự công
bằng xã hội và đề cao nhân phẩm nhân quyền của người dân. Đây chính là
một sự thách đố nghiêm trọng đặt ra cho tất cả mọi người dân Việt nam
chúng ta – đặc biệt là cho lớp người trẻ – trước sự tồn vong của đất
nước và sự an vui hạnh phúc của dân tộc trong thế kỷ XXI lúc này.
3 – Sự đáp ứng nhiệt thành của thế hệ người trẻ Việt nam hiện nay.
Phải ghi nhận rằng trong mấy năm gần đây, giới trẻ con em chúng ta ở
trong nước cũng như ở hải ngọai đã rất năng nổ hăng say trong việc phơi
bày tố cáo những hành vi sai trái của chánh quyền Hà Nội, cụ thể như
trong vụ nhượng đất nhượng biển cho tập đòan bành trướng bá quyền Trung
Quốc. Điển hình như trường hợp của Phạm Thanh Nghiên, một cô gái yếu
đuối mới ở tuổi 30 ngụ tại thành phố Hải Phòng, mà dám căng biểu ngữ và
ngồi tọa kháng để phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc. Hay như Đỗ
Minh Hạnh ngay từ lúc mới có 18 tuổi mà đã hăng say đứng ra bênh vực
những người dân oan bị cướp mất đất mất nhà và dân lao động bị khai thác
bóc lột.
Còn một cô gái trẻ nữa, mà cũng rất sắc sảo chững chạc trong các bài
viết gần đây được phổ biến rộng rãi trên internet, đó là cô Huỳnh Thục
Vy ái nữ của nhà tranh đấu Hùynh Ngọc Tuấn hiện ở Quảng Nam Đà Nẵng. Gần
đây, thì mấy bài hát nồng nàn tình yêu nước của nhạc sĩ Việt Khang lại
được rất nhiều bạn trẻ yêu thích đua nhau hát và phổ biến cùng khắp trên
mạng lưới thông tin tòan cầu.
Những bạn trẻ này vừa có sự dũng cảm hiên ngang (Courageous), vừa có lòng nhân ái mẫn cảm (Compassionate)
trước những khổ đau nhục nhằn của số đông quần chúng nạn nhân – và đặc
biệt họ lại còn có tinh thần sáng tạo năng động tháo vát (Creative)
trong phương thức tranh đấu kiên trì mà bất bạo động – kiên quyết chống
lại cái guồng máy độc tài chuyên chế ngoan cố và tàn bạo của đảng cộng
sản. Dù mới chỉ là một thiểu số, nhưng nhóm người trẻ như thế đó hiện
đang làm cho giai cấp cầm quyền thống trị ở Việt Nam rất lo sợ mà cuống
cuồng ra tay trấn áp, kể cả phải dùng đến những côn đồ để hành hạ đánh
đập những thanh niên vô tội này. Người viết xin gọi đây là một tập thể “Thiểu số có đày đủ ba tính cách Nhân, Trí và Dũng” như của tầng lớp Sĩ phu Quân tử trong truyền thống ngàn xưa của dân tộc chúng ta.
(Trong tiếng Anh, ta có thể viết ngắn gọn cái Nhóm Thiểu số ưu tú này thành ra : The 3C Minority: Compassionate – Creative – Courageous).
*Lớp người trẻ như thế hiện đang mỗi ngày thêm năng nổ sáng tạo và
xông xáo, họ đang kêu gọi lẫn nhau cùng dấn thân nhập cuộc tranh đấu
trường kỳ – với lời nguyền “Đáp Lời Sông Núi” vang rền khắp nơi
trên lãnh thổ quê hương Việt nam chúng ta. Và chính thế hệ những người
trẻ này mới đích thực là niềm hy vọng chứa chan tươi sáng cho dân tộc
chúng ta vậy.
California, tháng Hai năm 2012
© Đoàn Thanh Liêm
© Đàn Chim Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét