Hai trăm ba mươi sáu năm trước, ông Thomas Jefferson đã viết bản
tuyên ngôn độc
lập và góp phần vào việc soạn bản hiến pháp Hoa Kỳ. Nhà chính trị gia
lỗi lạc với tư tưởng cấp tiến và văn tài xuất sắc đã từng viết nên những
hàng chữ lịch sử : “Con người sinh ra bình đẳng.” “Con người có quyền
mưu cầu hạnh phúc” và đặc biệt với 3 chữ mở đầu của hiến pháp : “We the People …” chúng tôi là người dân Hiệp Chúng Quốc....
Từ
ngày xa xưa đó ý nghĩa quyền của dân trở thành nền tảng của một quốc
gia có dân quyền. Từ đó Hoa kỳ độc lập, kiện toàn một nền dân chủ pháp
trị. Có tự do, có phân quyền, có cơ hội đồng đều và ai cũng có quyền mưu
cầu hạnh
phúc.
Để biết lòng người mà cai trị, chính quyền đưa ra những câu hỏi về
dân sinh mà biết được dân ý qua các kỳ kiểm tra dân số cứ 10 năm một
lần.
“Bất thức nhân tâm hướng, hà năng cử đại công.”
Không biết lòng người, làm sao lo việc lớn.
Nhưng chưa đủ, báo chí và các cơ quan chuyên môn, luôn luôn có
những cuộc trưng cầu dân ý đủ mọi vấn đề, mọi địa phương, mọi sắc dân và
trải qua nhiều thời gian. Chức vụ nào và chính khách nào cũng lo “poll”
lên hay
“poll”xuống.
Ngay từ khi lập quốc các tổng thống Mỹ đều có hộp thư dân ý dưới nhiều hình thức.
Và chúng ta phải nhớ rằng, dù là quốc gia văn minh nhất, lập quốc
vào năm 1776 nhưng mỉa mai thay cũng chính nước Mỹ lại là nước có chế đô
nô lệ. Tuyên ngôn viết rằng con người sinh ra bình đẳng nhưng một nửa
nước vẫn không công nhận da den là con người. Thời đó phần lớn dân da
đen ở miền Nam vẫn còn là nô lệ. Nhưng Hoa Kỳ tiến bộ là nhờ biết thay
đổi.
Cho đến nay, hơn hai trăm năm sau, bước vào thế kỷ 21 vị tổng thống
da đen đầu tiên của Hoa kỳ, tận dụng phương tiện điện toán đã mở ra hộp
thơ dân ý hết sức tân kỳ để nhận các thỉnh nguyện thư. Người dân Mỹ tự
do lên tiếng.
We the People of USA .
Chúng tôi là dân Hiệp chủng quốc, chúng tôi muốn..........
Thỉnh nguyện của Mỹ gốc
Việt.
Ngày
7 tháng 2-2012 một người Mỹ gốc Việt cư ngụ tại Garden Grove CA, 47
tuổi tên là Trương anh Hùng, tức nhạc sĩ Trúc Hồ đã đưa thỉnh nguyện cho
tổng thống Obama. Trúc Hồ, giám đốc của SBTN xin tổng thống Mỹ xem lại
vấn đề nhân quyền tại Việt Nam . Hà Nội phải trả tự do ngay lập tức và
vô điều kiện cho cha Lý, thầy Quảng Độ, bác sĩ Đan Quế, nhà báo Điếu Cày
và đặc biệt là nhạc sĩ Việt Khang, người trẻ tuổi mà nhà soạn nhạc Trúc
Hồ hết sức quý mến.
Theo thể thức hiện hành, muốn được thỉnh nguyện chính thức in trên
trang We the People thì trong thời gian 24
tiếng cần có ít nhất 150 người hưởng ứng. Và để cho vấn đề thực sự được
Tổng Thống và nội các quan tâm thì trong vòng 30 ngày đầu tiên cần có
25 ngàn người ghi danh tán thành thì các viên chức của tòa Bạch ốc mới
cứu xét. Nhưng thật là bất ngờ, trong ngày đầu tiên đã có hơn 5000 người
hưởng ứng, và chưa đầy 4 ngày thì con số đó đã vượt quá 25 ngàn chữ ký
ghi danh yểm trợ, đa số là người Mỹ gốc Việt cư ngụ tại khắp các thành
phố dù phồn thịnh hay hẻo lánh ở Hoa Kỳ! Bây giờ con số đó đã đạt được,
chuyện gì đây mà “hot” một cách mau chóng như vậy. Như bà con trên xứ
“mạng” mấy tuần qua đều biết. Con số ghi tên tán thành chỉ mới chưa được
nửa tháng đã quá 40,000 và vẫn chưa dừng lại. Theo đà này, trong 30
ngày
kiến nghị về nhân quyền cho Việt Nam có thể đạt được hơn con số
100,000. Đạt kỷ lục của hồ sơ We the People trong triều đại Obama.
Tìm thấy con đường:
Sự
tham gia của người Việt vào cuộc đấu tranh biểu dương lực lượng, đồng
lòng nhất trí trong mùa Xuân năm Nhâm Thìn tại Mỹ có một ý nghĩa hết sức
quan trọng. Chúng ta cùng thực tập xử dụng loại vũ khí mới mẻ và tân kỳ
nhất của nhân loại. Đó là điện toán. Không cần phải đứng lên. Không cần
phải họp mặt. Thậm chí không cần phải giơ tay. Chỉ
bằng những bàn tay nhấp chuột. Những ngón tay bấm phiếm. Chúng ta ghi
danh tán thành trực tiếp gửi vào hồ sơ của Bạch Cung.
Đi theo mê lộ vào thế giới Ảo, chúng ta gặp thẳng tổng thống Hoa
Kỳ, chúng ta lên tiếng nói. Bản hợp ca của 50 ngàn hay 100 ngàn rõ ràng
là đại diện rất có thẩm quyền cho một triệu 5 trăm ngàn người Việt tại
Mỹ.
Thật may mắn chúng ta có một đề tài dễ dàng đồng thuận. Chúng ta có
đề nghị hợp lý và hợp thời cho bài toán nhân quyền. Chúng ta có tên
tuổi các nạn nhân đủ thành phần tôn giáo, báo chí, trí thức và văn nghệ.
Những nạn nhân bị giam giữ không bản án và tội duy nhất là tội bày tỏ ý
kiến. Ý kiến đó không phải là lật đổ chính phủ mà chỉ xin được hưởng
những quyền căn bản của con người. Để biểu lộ tâm tình yêu nước.
Bởi vì thân nhân của những người Mỹ gốc Việt chúng ta còn ở Việt Nam thì cũng là những con người.
Nhưng họ không bao giờ được nói : We the People…
Anh là ai :
Trong danh sách những
người được đưa lên kiến nghị để tổng thống Hoa kỳ can thiệp lần này có
tên một anh nhạc sĩ trẻ tuổi ở Việt Nam . Đó là Việt Khang. Đây là một
nhạc sĩ tỉnh lẻ, tỉnh Mỹ Tho. Trước năm 2012 không ai biết đến anh.
Người nhạc sĩ chỉ làm 2 bài ca. Đó là những bài ca đơn giản. Nhạc
lý đơn giản, lời ca đơn giản. Nhưng bài ca đã đưa anh vào tù. Không biết
giam ở đâu. Bài ca mà tác giả đã phải trả giá đắt có thể bằng tính mạng
của mình. Việt Khang suy nghĩ về chuyện Việt Nam đang bị Bắc phương uy
hiếp. Anh thấy tuổi trẻ Việt Nam biểu tình chống Tàu. Tuổi trẻ Việt Nam
bị đàn áp. Chính anh cũng tham dự với tuổi trẻ Việt Nam . Rồi tuổi trẻ
bị công an đàn áp đánh
đập. Anh bèn viết bài ca. Ca từ than thở hết sức đơn giản và có cả nét
thơ ngây tội nghiệp. Hỏi anh công an. Anh là ai. Tôi có làm gì đâu mà
anh lại đánh tôi. Sao mà đánh nhiều thế. Tôi chỉ bày tỏ lòng yêu nước.
Như đã nói, nhạc lý nhẹ nhàng, ca từ than van như lời trẻ thơ.
Những lời ca đưa Việt Khang vào tù đã làm cho nhà soạn nhạc Trúc Hồ ở Mỹ
hết sức xúc động.
Từ Hoa Kỳ, Trúc Hồ vốn là bộ nhân tỵ nạn đã từng làm nhiều bài ca đấu tranh tràn đầy
Việt Nam .
Xin nhắc lại các tựa đề ca khúc của anh. Bước chân Việt Nam, Con đường Việt Nam và Một ngày Việt Nam . Đó là tâm sự Trúc Hồ. Tràn đầy Việt Nam . Mới đây là một loạt các bài Đáp lời sông núi của Trúc Hồ, rồi Phải lên tiếng, Đừng im tiếng và bài Cả nước đấu tranh của Anh Bằng. Nhạc sĩ Anh Bằng là người sáng lập Asia và Trúc Hồ là đương kim giám đốc.
Rồi Asia tung ra đĩa DVD Hùng ca sử Việt. Tất cả các lời ca đấu tranh của Asia đã bay về Á Châu và đậu lại ở Việt
Nam .
Tuổi trẻ Việt Nam đã nghe được và tiếp tục đứng lên đáp lời sông
núi. Đã không im tiếng và đã phải lên tiếng. Và Việt Khang đã bị bắt.
Nhà soạn nhạc chưa được 30 tuổi ở Mỹ Tho vào tù và nhà soạn nhạc ngoài 40 tuổi ở Hoa kỳ trở thành người ghi danh We the people…
Tôi
nhân danh người dân Mỹ yêu cầu tổng thống Hoa Kỳ xem lại vấn đề nhân
quyền ở Việt Nam . Hãy can thiệp cho con người không được lên tiếng…
Từ Garden Grove CA, Trúc Hồ mở đường ghi danh. Từ DC tiến sĩ Nguyễn
Đình Thắng giám đốc cơ quan Boat People SOS vốn quen thuộc với chính
trường, tích cực góp sức ngay tại thủ đô Hoa Kỳ.
Với chính nghĩa rõ ràng, với ảnh hưởng của Asia và SBTN, được sự
góp sức của mọi người trên thế giới tiếp tay và toàn bộ các chi nhánh
SOS, chi nhánh SBTN trên đất Mỹ, người mở đường Trúc Hồ trong 1 tuần lễ
đã có được trên 40,000 chiến hữu.
Góp sức nhẹ nhàng, ảnh hưởng lớn lao…
Trong
suốt mấy tuần qua, mỗi đêm ngồi trên máy điện toán tôi vẫn nhận được
tin tức về chiến dịch tranh đấu cho dân quyền ở Việt Nam, tranh đấu cho
Việt Khang. Những bài ca gửi đến, các cuộc biểu tình với hình ảnh. Email
của Phan Nhật Nam , của Nam Lộc, Triều Giang, Nguyễn Đình Thắng của
Kinh Doanh, BMH, và rất nhiều thân hữu xa gần. Anh thì cổ động, anh thì
chỉ đường vào Bạch Cung. Rồi có lúc tha thẩn tôi vào đọc danh sách các
bạn ghi danh. San Jose của tôi khá đông đảo. Có khi thấy tên các bạn ở
nơi xa xôi. Bác này chắc con cháu ghi tên hộ vì đã lâu rồi không có lên
chơi Internet.
Rồi lại có ông lạc quan bàn về việc chuẩn bị đón cả nhà nhạc sĩ sắp được qua Mỹ.
Quả thực, với một triệu rưỡi người Việt tại Hoa kỳ sau 36 năm lưu
vong và xây dựng cộng đồng ở đất nước này chúng ta đang có con đường
mới.
Bắt đầu từ 150 ngàn người năm 1975, bây giờ chúng ta nhiều hơn gấp
10 lần, nếu đạt được con số 100,000 người đồng thuận trong kỳ ra quân
đầu tiên, đây sẽ là một thành tích kỳ diệu mở đường cho công việc đấu
tranh lâu dài về sau.
Tất cả chỉ bắt đầu bằng lời ca than vãn hết sức thơ ngây tại Việt Nam .
Anh là
ai, sao anh lại đánh tôi.
Và tại Hoa kỳ người Mỹ gốc Việt
We the People....
Qua máy điện toán, trong không gian kỳ diệu của thế giới ảo, trái đất bây giờ nhỏ bé biết dường nào.
Tiếng hát than thở ở bên kia nghe rõ ở bên này.
Tiếng kêu ở bên này lồng lộng phía bên kia.
Tại sao anh lại đánh tôi.
We the People....
Giao Chỉ, San Jose .
e-mail
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét