Nguyễn Tường Thụy - Trước hết, cần mở rộng khái niệm đĩ. Không phải cứ bán trôn nuôi miệng mới gọi là đĩ. Phàm những ai bán danh dự để kiếm tiền đều có thể gọi là đĩ cả.
Đĩ theo quan niệm hẹp tạm gọi là đĩ tình.
Còn theo khái niệm mở rộng thì có đĩ buôn người, đĩ môi giới (hối lộ,
chạy chọt), đĩ báo chí … Có loại đĩ hiến thân không trực tiếp lấy tiền
mà là để tiến thân do khát quyền lực (loại này mới kinh) người ta thường
gọi là đĩ cao cấp.
Tóm lại có nhiều loại đĩ lắm.
Trong đó, loại đĩ dễ kiếm tiền nhất là đĩ chính trị. Loại đĩ này hơn hẳn
những loại đĩ khác là không những kiếm bộn tiền mà còn có cả danh vọng
nữa.
Vào Đảng CSVN (sau đây gọi tắt là
Đảng) là để hy sinh cho lý tưởng cộng sản, phụng sự Tổ quốc, phụng sự
nhân dân, đó là những đảng viên chân chính, mặc dù tôi chẳng thích phấn
đấu cho cái gọi là “lý tưởng cộng sản”. Tuy vậy, tôi vẫn cứ kính trọng
thành phần đảng viên này dù không biết họ là ai, ở đâu, có hay không
có.
Nhưng vào Đảng với mục đích để
thăng quan tiến chức, bóc lột nhân dân, vơ vét cho bản thân, gia đình và
họ hàng được nhiều chứ không phải như những gì họ tuyên thệ khi vào
Đảng thì gọi là đĩ chính trị.
Dưới đây, tôi không dám nói đến những đảng viên chân chính mà chỉ nói đến đĩ chính trị thôi.
So với đĩ tình thì đĩ chính trị
nguy hiểm hơn rất nhiều. Người ta cứ hay nói đến chuyện chân dài với các
đại gia. Xét cho cùng thì đám chân dài chỉ vi phạm về đạo đức, về thuần
phong mỹ tục thôi. Việc họ làm chẳng chết ai, chẳng ảnh hưởng đến bố
con thằng nào. Của họ thì họ cho hay đổi chứ có phải của chính quyền
đâu.
Nhưng đĩ chính trị thì có sức tàn
phá ghê gớm. Nó làm khánh kiệt ngân sách quốc gia vì tham nhũng; tàn
phá đất nước; phá hoại giá trị văn hóa, tinh thần của nòi giống; làm
băng hoại đạo đức xã hội; làm suy giảm lòng tin của dân chúng đối với
chế độ. Tóm lại, nó làm suy yếu đất nước và có thể dẫn đến mất nước bất
cứ lúc nào.
Cứ bảo vào Đảng là để hy sinh,
khổ trước nhân dân, sướng sau nhân dân nhưng hãy để ý mà xem, thông
thường ai cứ vào Đảng là được đề bạt nhanh, tỉ lệ thuận với số tiền kiếm
được. Hy sinh gì.
Vậy trong số 3,6 triệu đảng viên,
bao nhiêu phần trăm đảng viên vì lý tưởng cộng sản, bao nhiêu vì động
cơ vị kỷ. Điều này mọi người đều có thể đoán được. Nếu có một cái máy
thẩm định được chính xác thì kết quả hẳn sẽ cho một con số kinh ngạc.
Có đảng viên cộng sản nào dám trả lời thật những câu hỏi sau:
Đồng chí có tin vào chủ nghĩa Mác – Lê Nin không?
Đồng chí có phấn đấu cho lý tưởng cộng sản không?
Đồng chí vào Đảng có phải để hy sinh nhiều hơn quần chúng, sướng sau quần chúng không?
Vân vân …
Tôi đoán có 99% nói dối. Nếu còn
1% nói thật, tức là bằng 1% x 3600000 = 36000 (ba mươi sáu nghìn đảng
viên) cũng là đã quá nhiều. Điều đó đồng nghĩa với việc loại ra một lúc
36 nghìn đảng viên vì Đảng đâu chấp nhận những đảng viên không có lý
tưởng cộng sản. Không có lý tưởng cộng sản thì sao gọi là đảng viên
cộng sản.
Vào đảng CSVN không khó mà cũng chẳng dễ.
Không khó là Đảng không kén chọn
văn hóa, đại học cũng được, lớp mấy cũng xong. Chỉ cần cứ im im làm
việc, chăm chỉ tham gia các phong trào, đừng bày tỏ thái độ gì. Lâu thì
vài năm, mau thì một năm, tự dưng người ta cho đi học một buổi rồi bảo
viết đơn, thế là vào.
Chẳng dễ tức là khó. Nhất là đối
với mấy anh gọi là có học như có bằng đại học là dễ bị soi nhất. Anh nào
có chí thì cũng trầy trật lắm mới đạt được nguyện vọng. Họ thường có
tật như hay nói thẳng, nhiều lúc mải chuyên môn, không có thời gian hút
thuốc lào, tán chuyện vặt thì bị coi là không quần chúng. Cánh này lại
ưa sạch sẽ, hay tắm gội, quần áo lúc nào cũng phẳng phiu, đó là nhiễm
phong cách tiểu tư sản.
Chả thế mà cơ quan tôi trước đây
cứ thấy năm nay kết nạp một cô nhà bếp, năm sau kết nạp một cậu lái xe
hay bảo vệ. Không kết nạp thì không đạt chỉ tiêu còn mấy cậu kỹ sư cứ
đợi hết đợt nọ đến đợt kia. Thỉnh thoảng tổ chức lại cho anh ta đi học
lớp đối tượng do ông bí thư trình độ 4/10 giảng về đường lối của Đảng,
về chủ nghĩa duy vật biện chứng, về các cặp phạm trù, về kinh tế chính
trị Mác – Lê Nin hay chủ nghĩa xã hội khoa học để nuôi hy vọng cho anh
ta cho anh ta đừng phá. Loại này mà vào Đảng là nguy hiểm lắm, vì nó đe
dọa cái ghế của sếp.
Có là đảng viên thì mới đề bạt
được. Vì vậy mới sinh ra sếp văn hóa lởm khởm chỉ đạo kỹ sư làm việc. Mà
cánh này thấy chỉ đạo sai khó mà không cãi nên cứ thế tiếp tục đóng vai
quần chúng.
Cuối cùng thì một anh kỹ sư tư
chất thông minh với bao nhiêu công lao học hành, tốn bao nhiêu tiền của
vẫn không bằng anh nhân viên tạp vụ không cần đi học, không biết viết
cái đơn vào đảng mà phải đi nhờ mấy đứa quần chúng. Vì vậy mới có chuyện
sếp xuất thân từ công nhân, từ cán bộ phong trào. Đến cỡ nào đó vẫn có
đủ bẳng cử nhân, thạc sĩ mặc dù không biết sếp học vào lúc nào và có làm
nổi toán cấp 2 không.
Sau này, tình trạng ấy có đỡ đi.
Tỉ lệ sếp không biết chữ dần dần co lại. Nhưng về cơ bản vẫn lấy tiêu
chuẩn có phải là đảng viên hay không để đề bạt, cất nhắc.
Nói thế để thấy rằng, đầu tư vào
chính trị là có hiệu quả nhất, tuy không phải ai cũng làm được vì có
người thạo nghề này nhưng không thạo nghề khác hoặc bị con lương tâm nó
cắn rứt.
Nhân dịp có cuộc vận động xây dựng và chỉnh đốn Đảng,
tôi chỉ đề nghị một việc đơn giản là cứ đảng viên nào không tin vào chủ
nghĩa Mác – Lê Nin, không vì lý tưởng cộng sản thì cho ra khỏi Đảng
hết. Chỉ e rằng nếu làm đúng như thế thì không biết “Đảng ta” còn lại
được người nào không, nếu còn thì mấy người lơ thơ này có đủ số lượng để
gọi là một đảng chính trị không.
27/7/2012
Xem 3 ý kiến
-
Đâm ngang chém thẳng
-
-
Nguyenhoang0912345688
-
-
Trungbinh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét