Thứ năm 26 Tháng Bẩy 2012
Olympic 2012 đã gần kề, nên báo chí Pháp hôm nay dành nhiều
bài vở để nói về Thế vận hội Luân Đôn. Báo Le Figaro chạy hàng tựa đậm :
Cơn sốt tăng nhanh tại thủ đô Anh. Báo La Croix đăng tít lớn : Tăng
cường an ninh, đề phòng bất trắc. Chỉ có tờ Libération nhân kỳ Olympic
Luân Đôn 2012, mới nhìn lại Thế vận hội Bắc Kinh 2008.

Ông Ngải Vị Vị từng tham gia thiết kế công trình "Tổ chim" (AFP)
Olympic 2012 đã gần kề, nên báo chí Pháp hôm nay dành nhiều
bài vở để nói về Thế vận hội Luân Đôn. Báo Le Figaro chạy hàng tựa đậm :
Cơn sốt tăng nhanh tại thủ đô Anh. Báo La Croix đăng tít lớn : Tăng
cường an ninh, đề phòng bất trắc. Chỉ có tờ Libération nhân kỳ Olympic
Luân Đôn 2012, mới nhìn lại Thế vận hội Bắc Kinh 2008.
Trong bài viết đề tựa ‘‘Cỏ dại mọc đầy sau Thế vận hội Bắc
Kinh’’, báo Libération cho biết là có khá nhiều công trình, cơ sở từng
được xây dựng cho mùa Olympic cách đây 4 năm, nay bị bỏ hoang, không
được bảo quản. Điển hình là sân vận động dành cho môn bóng chày (base
ball) nay lại biến thành một kho chứa đồ phế thải. Bãi cát nhân tạo dành
cho các trận bóng chuyền (volley) trở thành một bãi rác. Trường đua xe
đạp không còn được sử dụng sau năm 2008, nhánh sông và các bờ hồ nhân
tạo dành cho bộ môn chèo thuyền cũng hoang vắng tiêu điều do không còn
ai lui tới.
Trong số các công trình xây dựng cho Thế vận hội Bắc Kinh 2008, chỉ
có sân vận động ‘‘Tổ chim’’ là còn mở cửa đón tiếp công chúng. Tuy được
xem như là một địa điểm du lịch để cho du khách đến chụp hình, nhưng sân
vận động ‘‘Tổ chim’’ ban đầu thu hút 20 ngàn người mỗi ngày nay chỉ còn
khoảng 8 ngàn khách thăm viếng (mỗi ngày). Tiền vé bán ra không đủ để
bù đắp cho chi phí hoạt động lên tới gần 8 triệu đô la (6,5 triệu euros)
mỗi năm. Trong năm nay, số lượng các buổi trình diễn ca nhạc tổ chức
tại đây có thể được đếm trên đầu ngón tay. Gọi là sân vận động với 80
ngàn chỗ ngồi, nhưng ‘‘Tổ chim’’ chỉ đón tiếp trong năm một trận bóng đá
duy nhất.
Theo lời trưởng ban điều hành, sân vận động chỉ bắt đầu có lời từ 40
ngàn khán giả trở lên. Điều đó có nghĩa là chỉ có các sự kiện có tầm cỡ,
mới huy động được đông đảo khán giả. Nhằm giới hạn thất thu, cơ quan
điều hành tìm đủ mọi cách để lôi kéo khách thăm viếng. Mùa đông, sân vận
động ‘‘Tổ chim’’ được biến thành sân trượt băng dành cho mọi lứa tuổi.
Mùa hè, người ta cho mướn các loại xe hai bánh chạy vòng quanh sân điền
kinh. Theo ban tổ chức, chi phí xây cất sân vận động này khá cao, có lẽ
phải mở cửa bán vé trong vòng ít nhất là 30 năm mới mong thu hồi vốn.
Một ước tính mà tờ báo Libération cho là quá lạc quan.
Về mặt thể thao đơn thuần, có thể nói là đối với Bắc Kinh, Thế vận
hội 2008 là một sự thành công rực rỡ. Sau các cuộc tranh tài, Trung Quốc
đứng đầu bảng xếp hạng với tổng cộng là 51 huy chương vàng. Nhưng chi
phí của Thế vận hội Bắc Kinh cũng thuộc vào hàng tốn kém nhất lịch sử :
hóa đơn lên tới 42,7 tỷ đô la (35,2 tỷ euros). Theo Libération, điều đó
không thành vấn đề đối với chính quyền Trung Quốc, bởi vì Thế vận hội
phục vụ cho một mục tiêu khác.
Sở dĩ Bắc Kinh chi không tiếc tiền vì đây là cơ hội để phô trương
quyền lực mềm, để cho toàn bộ thế giới chứng kiến sự vươn mình trỗi dậy
của Trung Quốc thành một nước lớn. Vào năm 2008, nền kinh tế Trung Quốc
đứng hàng thứ ba sau Hoa Kỳ và Nhật Bản. Giờ đây, Trung Quốc đã qua mặt
Nhật Bản để trở thành cường quốc kinh tế hạng nhì thế giới. Vào thời đó,
hãng tin Tân Hoa Xã tự hào loan báo : Thế vận hội là một giai đoạn lịch
sử quan trọng, đánh dấu cho sự hồi sinh của một nước lớn, một Trung Hoa
hùng mạnh.
Đối với chính quyền trung ương, Olympic 2008 là cơ hội để cho Trung
Quốc khôi phục uy tín, đánh bóng hình ảnh vốn bị lu mờ sau phong trào
dân chủ Mùa xuân Bắc Kinh dẫn đến vụ đàn áp đẫm máu Thiên An Môn. Trong
suốt hai tuần lễ thi đấu, các báo đài Trung Quốc muốn cho thấy một ‘‘xã
hội hài hoà’’, nhưng đằng sau bức tranh hơi lý tưởng ấy, vẫn còn nhiều
điều bất cập. Báo Libérration dẫn lời của ông Ngải Vị Vị, nghệ sĩ ly
khai, từng tham gia vào việc thiết kế công trình sân vận động Tổ chim.
Theo ông, Thế vận hội Bắc Kinh là một điều rất tốt, nhưng lại dùng sai
mục đích. Tổ chim nói riêng và Olympic nói chung đã bị chính quyền sử
dụng như một công cụ để tuyên truyền cho chế độ. Rốt cuộc theo ông,
Olympic Bắc Kinh 2008 chỉ phục vụ cho chính quyền, chứ không phải là cho
toàn quốc.
Thế vận hội tác động đến đời sống người dân
Trở lại với Thế vận hội Luân Đôn 2012, báo La Croix cho biết là vụ
tai tiếng liên quan đến công ty G4S vẫn tiếp diễn. Công ty này đã ký hợp
đồng trị giá 80 triệu bảng Anh (133 triệu đô la) với Ủy ban Thế vận và
đáng lẽ ra phải tuyển hai ngàn nhân viên an ninh cho Olympic 2012. Rốt
cuộc thì công việc tuyển người lại bị bỏ lỡ, và những lý do mà công ty
G4S đưa ra để giải thích cho sự chậm trễ, lại chẳng thuyết phục được ai.
Vấn đề ở đây là báo chí Anh lại vừa phanh phui ra thêm một số chi tiết
mới. Theo đó, các chi phí liên quan đến việc điều hành công ty đã tăng
gấp bảy lần từ 7,3 triệu lên tới 57 triệu bảng Anh. Trong khi đó chi phí
dành cho việc tuyển dụng nhân viên an ninh thì lại tăng rất ít (tăng
thêm 2,8 triệu Anh kim). Báo chí Anh đặt ra câu hỏi : với cách làm ăn
như vậy, thì ban giám đốc điều hành công ty G4S có xứng đáng được tăng
lương hay không, trong khi nhân viên an ninh chỉ được trả từ 6 đến 8,5
bảng Anh (từ 9 cho đến 13 đô la) cho mỗi giờ làm việc ?
Vấn đề này có nguy cơ trở thành một hạt sạn làm khựng lại một cỗ máy
khổng lồ. Ủy ban Thế vận của Anh đòi phải triển khai 23 ngàn nhân viên
để bảo đảm an ninh cho Olympic 2012 (Tại Bắc Kinh 2008, số nhân viên an
ninh là 150 ngàn). Điều đó đã buộc chính phủ Anh phải huy động thêm quân
đội. Từ một lực lượng ban đầu là 7500 binh lính, nay được tăng cường
thêm 1200 quân. Theo báo La Croix, vấn đề an ninh bao trùm Olympic 2012,
bởi vì dư luận Anh vẫn còn bị ám ảnh bởi các vụ khủng bố tại Luân Đôn
tháng 7 năm 2005, khiến 52 người thiệt mạng. Điều tế nhị ở đây là ban tổ
chức Olympic phải làm thế nào để cho lực lượng an ninh làm việc hiệu
quả, có mặt đông đảo trong thành phố nhưng vẫn kín đáo để cho du khách
nước ngoài và người dân thủ đô không có cảm tưởng là họ đang sống trong
một thành phố bị ‘‘chiếm đóng’’.
Nếu như người Anh sẵn sàng chấp nhận sự hiện diện hùng hậu của quân
đội trong thành phố, thì họ cũng không khỏi bực mình trước những xáo
trộn mà Thế vận hội Luân Đôn gây ra trong đời sống hàng ngày. Và đó là
chủ đề của bài viết đăng trên tờ Le Figaro. Đường xá ùn tắc giao thông,
hệ thống xe điện ngầm vốn đã đông người vào giờ cao điểm lại càng có
nguy cơ thêm chật cứng. Andrew, một chuyên viên kế toán sống ở trung tâm
thủ đô, cho biết là anh sẽ vắng mặt trong suốt mùa Thế vận hội. Andrew
không cố tình làm như vậy, nhưng anh rất mừng khi công ty gửi anh đi
công tác ở nước ngoài. Theo anh, thành phố Luân Đôn vào những ngày
thường, đã gặp khó khăn vào giờ cao điểm, nay với lượng người từ khắp
nơi đổ về, sẽ trở thành một cơn ‘‘ác mộng’’.
Ngay vào sáng hôm nay, Luân Đôn áp dụng các quy định mới về giao
thông. Một số con đường chỉ dành riêng cho xe cộ vận chuyển các đoàn thể
thao. Điều đó đã ảnh hưởng ngay tức khắc đến lượng xe cộ lưu thông và
tạo ra hiện tượng kẹt xe khổng lồ. Những người phàn nàn đầu tiên là dân
phải lái xe đi làm từ ngoại ô vào trung tâm, kế đến nữa là các tài xế
taxi. Cách đây hai ngày họ biểu tình phản đối quy định mới, tác động
trực tiếp đến công ăn việc làm của họ. Rất nhiều công ty có văn phòng
trụ sở nằm trong khu vực trung tâm đã yêu cầu nhân viên một là làm việc ở
nhà, hai là đến sở làm sớm hơn hoặc là muộn hơn để tránh giờ cao điểm.
Đó là trường hợp của Markus Sfikas, một nhân viên làm việc trong ngành
quảng cáo. Anh có thể đến sở làm trước 7 giờ sáng hoặc là sau 10 giờ
rưỡi.
Còn ông Phil Hart thì là chủ công ty chuyên bán vé du lịch trên mạng
internet. Ông đã yêu cầu 50 nhân viên của công ty làm việc ở nhà thay vì
phải đến sở làm. Nhưng ông phải công nhận rằng đối với những người
không có thể làm việc từ xa, và buộc phải có mặt ở công ty thì quả thật
là không dễ dàng sắp xếp một chút nào. Trái với Libération, báo Le
Figaro ít khi nào chơi chữ nhưng trong trường hợp này cũng dùng cách so
sánh ví von. Theo tờ báo, người Anh cũng như người Pháp thường hay có
cái tật phàn nàn. Lẽ dĩ nhiên là họ vui mừng khi Thế vận hội được tổ
chức trên đất Anh, nhưng trước mắt, người dân thủ đô Anh bên cạnh những
phiền toái trong công việc, phải gánh thêm khó khăn trong việc di chuyển
đi lại. Vì thế cho nên, Thế vận hội 2012 làm cho người khác mĩm cười,
nhưng ở Luân Đôn, dân lại nghiến răng.
Tower Bridge thuộc hàng nổi tiếng nhất thế giới
Trong lãnh vực văn hóa, du khách đến Luân Đôn, thế nào cũng phải ghé
thăm một số danh lam thắng cảnh nổi tiếng của thủ đô Anh Quốc, trong đó
dĩ nhiên là có chiếc cầu Tower Bridge, nơi đang treo 5 chiếc vòng rực rỡ
màu sắc Thế vận hội. Tower Bridge ở Luân Đôn đứng hạng nhì trong số
những chiếc cầu nổi tiếng nhất thế giới theo bảng xếp hạng của tạp chí
du lịch Condé Nast Traveller, chỉ thua có một mình chiếc cầu Golden Gate
nối liền hai thành phố San Francisco và Sausalito.
Trong vòng nhiều thập niên, Golden Gate Bridge là chiếc cầu treo lớn
nhất thế giới. Nước Mỹ còn rất nổi tiếng với chiếc cầu Brooklyn Bridge
đứng hạng ba trên danh sách. Đúng như tên gọi của nó, cây cầu nối liền
Manhattan với khu phố Brooklyn với đặc điểm là có hai tầng, tầng dưới
dành cho xe cộ, tầng trên dành cho xe đạp và khách bộ hành. Cho tới giờ
này, Brooklyn Bridge là một những hình ảnh dễ bắt gặp nhất trong các bộ
phim quay tại New York.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét